zoukout2012_630x360

Hành trình Zoukout 2012 – Phần kết

Hành trình Zoukout 2012 – Phần kết

Sau một ngày chìm đắm với những giai điệu của House, Electro, Trance… cùng với đó là cơn say. Tôi lại tiếp tục hành trình cho đêm chính của lễ hội Zoukout 2012.

Đêm thứ 2 – Âm nhạc, Âm nhạc và Âm nhạc…

Đêm thứ 1 của tôi phải nói là khá mệt nhưng ai cũng bảo rằng như vậy mới đúng là đi Zoukout. Tuy nhiên, bản thân tôi cũng đã đủ ngấm để hiểu rằng đêm thứ 2 này không dành cho loại nước có cồn.

Tôi chọn khung thời gian 11 giờ đêm bởi theo lịch của ban tổ chức, từ 8 giờ tối đến 11 giờ là dành cho các DJ trong khu vực. Tuy nhiên, ngay khi đặt chân đến, sự khác biệt về số lượng người đã làm tôi choáng ngợp. Có thể đây là đêm chính và dài hơn nên số lượng người tham dự nhiều hơn hẳn. Các thành phần cũng đa dạng hơn với nhiều người da trắng, da vàng, da màu ở mọi lứa tuổi, nhưng tất nhiên, chủ yếu vẫn là lứa tuổi 18 – 30. Bạn cũng sẽ rất dễ bị bỏng mắt bởi xung quanh toàn những cô gái đang tràn ngập năng lượng và trong trang phục bikini. Thinh thoảng trên những tảng đá, những nhóm thanh niên đang uốn lượn theo tiếng nhạc cũng khiến bạn bị hút mắt vào đó.

Theo đúng tuần tự, tôi phải đi qua sân khấu nhỏ Star Stage để đến được sân khấu chính Moon Stage. Tuy nhiên, tôi khá ngạc nhiên với khi ngước lên và nhìn thấy một DJ nữ đang chơi. Kiểm tra nhanh thì đó chính là Nina Kraviz đến từ Nga. Tuy nhiên cái tên  Potter Robinson ở sân khấu chính lại lôi cuốn tôi hơn. Thú thật là tôi (phải xin lôi khi) tin vào khả năng chơi nhạc của các chàng trai hơn là các cô gái.

Nếu như ở đêm đầu, di chuyển trên bãi biển khá dễ dàng thì đêm thứ hai lại vô cùng khó khăn bởi số lượng người tăng lên đáng kể. Tôi đã phải chọn cách đi luồn phía sau hàng người và sát bờ biển để tới sân khấu chính nhanh hơn. Việc này cũng đồng nghĩa là nếu có lạc nhau thì rất khó để mà tìm. Tôi cũng có hẹn một vài người bạn từ Việt Nam sang nhưng quả thực, chúng tôi không gặp được nhau vì lý do này.

Quay trở lại với âm nhạc, Potter Robinson, chàng trai trẻ người Mỹ mới 20 tuổi thực sự đã làm nóng được đám đông với những bản hit quen thuộc trên nền nhạc Electro, House, Progressive. Ở dưới, đám đông thi thoảng lại hát theo vào hòa vào những âm thanh gây kích động. Lâu lâu, những giai điệu house lại được Potter Robinson chuyển qua Dubstep với những tiếng Electronic mạnh. Bạn sẽ dễ bị những giai điệu dubstep làm cho rung người. Ban tổ chức cũng khéo léo sắp xếp DJ Knife Party sau Potter Robinson bởi anh là DJ khá nổi trong dòng nhạc Dubstep, Moombahton (dòng nhạc mới được hình thành từ năm 2009 bởi DJ Dave Nada dựa trên sự kết hợp của nhạc house, reggaeton). Chính những giai điệu này đã tiếp nối và khiến người nghe chìm sâu hơn với âm nhạc của cả đêm.

Chạy nhanh sang Star Stage, lúc này, Maceo Plex của Tây Ban Nha đang chơi. Thực sự dòng nhạc techno, tech-house pha chút Deep house lại cuốn hút tôi hơn. Có thể là do dòng nhạc này ít âm tiết hơn và dẫn người nghe sâu hơn. Cũng có thể do đã qúa ngán ngẩm với giai điệu Electro House từ đêm qua chăng?! Nhìn quanh, tôi thấy số lượng người tuy ít nhưng có vẻ như nhiều người da trắng và ở độ tuổi chững hơn. Sau phần trình diễn của Maceo Plex là một tên tuổi khá nổi tiếng của Canada là A-Trak. Tôi biết đến A-Trak vì trước đây có phải tìm hiểu về các DJ Canada. Dòng nhạc của A-Trak khá lạ so với xu thế chung là Electro House khi anh pha trộn House, Electronic hip-hop và kỹ năng Scratch tuyệt vời. Nếu như kỹ năng này chủ yếu dành cho dòng hip-hop thì A-Trak lại mang vào dòng nhạc house để tạo nên những âm thành hoàn toàn thú vị và khác lạ. Nếu ở Electro thông thường, những âm thanh điện tử được làm méo và có âm thanh giá giống nhau thì tiếng âm thanh được scratch và chạy qua bộ nhận âm thanh của A-Trak lại có tiếng méo kỳ lạ hơn nhưng vẫn đủ mang âm hưởng ảo. Tôi đã bị A-Trak hoàn toàn thuyết phục bởi dòng nhạc, kỹ năng DJ của anh.

Nghe được một hồi tôi lại phải chạy lại sân khấu chính vì đã đến thời điểm của Calvin Harris, người mà tôi rất thích. Anh cũng là một trong những tên tuổi lớn trong giới sản xuất âm nhạc thế giới với các bản hit của chính anh cũng như hợp tác với Rihanna, Kelis, Kylie Minogue… Và đúng như dự đoán, những ca khúc quen thuộc bắt đầu vang lên. Tôi cũng “bon chen” vào tận giữa đám đông để thưởng thức sức nóng. Ấy thế nhưng, nghe đến bài thứ 5 tôi chợt hoài nghi về khả năng làm DJ của Calvin bởi ảnh chỉ đơn thuần nối các bài hát lại với nhau mà không đưa người nghe đi một chuyến hành trình bằng âm nhạc như những DJ điêu nghệ khác. Và quyết định trở lại sân khấu nhỏ với người đã cuốn tôi theo dòng nhạc của anh ấy, A-Trak. Hơn nữa, tôi phát hiện ra một điều rằng mình phù hợp với các DJ của sân khấu Star Stage hơn là Moon Stage.

Sau phần thể hiện của A-Trak, một tên tuổi nổi tiếng của Đức là Paul Kalkbrenner hay còn gọi là PK lên tiếp quản. Anh là một trong số ít DJ tự chơi nhạc của mình sáng tác và đã có một bộ phim nói về bản thân có tên “Berlin Calling”. Lúc này đã là 4 giờ sáng, một số ít đã về, một số đang nằm rải rác vì say, còn lại vẫn đang nhiệt hết mình với âm nhạc. Ở đầu bên kia, Paul Van Dyk cũng của Đức, người đã có hơn 20 năm kinh nghiệm trong nghề cũng đang cùng PK chốt hạ đêm Zoukout thứ 2.

Khoan không nói về dòng nhạc, cách thể hiện của PK đưa người nghe đi từ những giai điệu đơn giản (minimal) và chậm rãi rồi đẩy dần lên với những tiết tấu tạo độ sâu hoặc những cao trào khiến bạn phải nhảy. Đôi lúc bạn như bị chìm vào trong nhạc với những tiếng hút sâu (downbeat) và vỡ òa bởi những tiếng Electronica. Lúc đó, tôi chỉ tận hưởng âm nhạc và quên hết những thứ khác. Và hãy nhớ rằng, tôi đã quá mệt mỏi sau 2 đêm toàn nhạc là nhạc. Điều đó đã chức tỏ tài năng của PK với những người nghe.

Quay sang phía Paul Van Dyk (PVD), anh nổi tiếng với dòng Hardcore hay còn gọi là Hardstyle lại mang một phong cách trái ngược với PK. Nhạc của PVD gồm nhiều âm tiết với nhịp cực kỳ nhanh. Nếu bạn không theo kịp tiết tấu này, bạn sẽ rất dễ dàng bị nó knock out, hay có nghĩa là bạn sẽ té xỉu vì nó. Tôi đã có kinh nghiệm về điều này.

Sau một hồi khoảng đến 6 giờ sáng, tôi phải chạy ra ngoài bãi biển để lấy lại không khí và tinh thần bởi dự định của tôi là ở đến 8 giờ sáng mới về. Nhưng quả thực, tôi rất mệt. Chọn một chỗ có thể nằm, tôi đã oánh một giấc khoảng 45 phút rất ngon. Tuy nhiên, có vẻ như sương xuống đã làm tôi ngấm mệt hơn và quyết định cuối cùng là về với chiếc giường. Vậy là Zoukout 2012 đã khép lại.

Kết

Phải đi mới hiểu, mới nắm bắt được trào lưu âm nhạc của thế giới. Phải đi để gặp những bậc thầy về âm nhạc. Phải đi để hiểu được mình thuộc về đâu, dòng nhạc nào và hiểu được cộng đồng đứng xung quanh mình là ai. Tôi tin chắc, có rất nhiều bạn trẻ yêu nhạc Việt Nam cũng đang ở đó và cũng được thưởng thức cái hay cái đẹp của âm nhạc, và cũng có rất nhiều những DJ Việt Nam đi để học hỏi kinh nghiệm. Hơn nữa, đi để hiểu về cách một đất nước cực kỳ khuôn khổ như Singapore lại có thể cho phép tổ chức một liên hoan về nhạc Dance. Bởi ở đó, họ tôn trọng âm nhạc và cũng cực kỳ nghiêm túc với âm nhạc.

SHARE

COMMENTS