5

Hành trình Zoukout 2012 – Phần 2

Hành trình Zoukout 2012 – Phần 2


Zoukout là lễ hội lớn nhất về âm nhạc và là lễ hội nhạc Dance duy nhất tại khu vực Đông Nam Á. Tôi đã có cơ hội được tham gia và trải nghiệm lần đầu tiên trong đời một lễ hội âm nhạc thực sự.

Ngày 1 – Đi theo tiếng gọi của người bản xứ.

Nói là đi theo tiếng gọi của người bản xứ có nghĩa là tôi đã thu thập các thông tin cần thiết từ những người bạn ở Singapore và những người đã từng tham dự Zoukout và giờ là lên đường với đầy sự hào hứng.

Việc đầu tiên trước khi lên Taxi là mua một chai rượu cỡ vừa và bắt đầu nhâm nhi trên đường đến. Nói thật là uống cho say chứ chẳng thấy ngon. Taxi vòng vòng đến nơi thì cũng là lúc tôi làm hết nửa chai, tính ra là 30 phút. Bước chân xuống là thấy đầy đủ các bạn trẻ đang ngồi la liệt thành nhóm và cũng thưởng thức rượu như mình. Thế nhưng, tiếng nhạc phát ra đã lôi kéo tôi vào trong và phần còn lại của chai rượu nằm trong thùng rác (vì không được mang rượu vào trong).


Những cái lều và những quả bóng là vật định vị cực kỳ tốt trong đêm.

Sau màn đi bộ khá xa và rà soát khá kỹ càng mọi vật dụng của các nhân viên bảo vệ và soát vé, chân của tôi đã chạm được vào cát, tức là đã ra đến bờ biển. Ấn tượng đầu tiên là sự sắp xếp cực kỳ thông minh và logic của ban tổ chức qua việc các bảng hiệu được đặt khắp nơi và thường thì họ sẽ ghi lên quả bóng bay hay các lều đều có tên rõ ràng. Nếu có lỡ lạc nhau thì chỉ cần nhắn tin “đang ở lều này hay đang ở bar số bao nhiêu đấy” là xong. Nhìn quanh thấy ai cũng đang trong tâm trạng hưng phấn còn tôi thì ra bar làm thêm một ly Vodka Redbull.

Sân khấu Star Stage – Tổng cộng đã có 15.000 người tham gia đêm đầu tiên của Zoukout 2012

Sân khâu đầu tiên là Star Stage, lúc tôi đến thì DJ “nội địa” Mambo Jambo đang chơi với những giai điệu la-tinh nhưng cũng rất vui. Sân khấu chính Moon Stage có số người đông hơn cả và người được mong đợi nhất đêm, Hardwell bắt đầu chơi. Tôi chạy vội đến để được nhìn tận mặt chàng DJ sinh năm 1988 này. Đúng như nickname, Spaceman, âm thanh của Hardwell tràn ngập những tiếng Electro kiểu thuần Hà Lan nghe rất hút như ở trong vũ trụ vậy. Ở dưới, người người hát theo những bản thu âm nổi tiếng của anh như “Call me Spaceman”, “Apollo” hay “Cobra”. Trong lúc này, tôi cũng đã thấy lác đác một vài người say nằm rải rác phía ngoài đám đông.

Hardwell đã làm nóng 15.000 người trong đêm đầu tiên.

Nhảy một lúc cũng buồn, tôi quay sang nhóm bạn bên cạnh bắt chuyện và giao lưu. Họ cứ hỏi tôi bao tuổi và ngược lại, tôi hỏi tuổi của họ trước. Còn câu trả lời của tôi khiến họ cứ mắt tròn mắt dẹt. Nhảy nhót, chụp ảnh, cụng ly được một hồi, tôi cáo lui và lang thang đi xung quanh. Tất cả vẫn như một trận chiến ngập lửa, cả trên sân khấu lẫn phía dưới, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Ban tổ chức còn tô điểm thêm những quả bóng hình cá như bơi trên trời và những anh chàng, cô nàng đi cà kheo lấp lánh ánh đèn. Ở sân khấu, lửa phụt lên những phút cao trào, pháo giấy bắn lên rồi những tia laser chiếu quét qua hàng người khiến tất cả như hòa vào với nhạc.

Màn trình diễn laser khiến khán giả choáng ngợp.

Rất may tôi cũng tóm được vài người bạn từ Việt Nam sang và bắt đầu nhập hội. Hình như vui cũng khiến rượu ngấm vào người nhanh hơn. Tôi bắt đầu khua tay, dậm chân theo nhạc và không còn để ý đến ai nhìn mình nữa. Sau Hardwell, Kaskade, một DJ cũng khá gạo cội của Mỹ lên bắt nhịp với chất nhạc có phần sâu hơn. Phải công nhận thêm một điều rằng, ngoài âm nhạc với hệ thống âm thanh khủng, hình ảnh và ánh sáng từ sân khấu phát ra đã hút hồn những người tham dự và như để mọi người hiểu hơn về những âm thanh trong dòng nhạc Dance.

Đến đoạn các bạn nói ra gần bờ biển ngồi nghỉ, tôi cũng đi ra và vừa đặt mông xuống cát, cái cảm giác say bắt đầu ùa đến. Đầu óc quay cuồng, các mạch máu như đập nhanh hơn, lúc đó tôi chỉ biết có tôi và mọi thứ xung quanh không còn tồn tại.  Rồi màn bắt pháo hoa chào mừng Above and Beyond bắn lên, tôi có nhìn thấy nhưng cơn say đã chiến thắng sự hào hứng với âm nhạc.

Tôi còn nhớ rằng mình cố tỉnh táo đi ra ngoài và nhờ người bạn đi cùng kiếm taxi. Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, được nghe kể lại là chúng tôi phải trả thêm 20 đô la Singapore để được trở về nếu không thì ngồi đợi đến sáng.

  • 4
  • 3
  • 2
  • 1

SHARE

COMMENTS